THÔNG TIN SÁCH:
Tiêu Sơn Tráng Sĩ

Tiêu Sơn Tráng Sĩ

Tác giả: Khái Hưng
Thể loại: Văn Học Việt Nam
Lượt xem: 2.061
Chọn định dạng file để tải về hoặc đọc online

Khám phá kho sách Tiêu Sơn Tráng Sĩ hay được sachhaypdf.net chọn lọc. Nội dung cuốn sách này chất lượng, được cập nhật liên tục.

Giới thiệu nội dung:

Tuy mới vào khoảng đầu giờ Dậu, nhưng về tiết mùa đồng, trời đã nhá nhem tối. Các nhà, các hàng xén ở phố Từ Sơn đều đóng cửa. Chỉ trừ một hàng cơm là có ánh sáng. Và luôn luôn ở trong đưa ra tiếng cười nói ầm ỹ.
Một trang thiếu niên kỵ sĩ, từ phía Nam tới, kìm ghì cương ngựa trước cửa hàng. Chàng y phục nai nịt gọn gàng, đầu đội nón lông đen, chân đi hia chẽn, cỗ quấn một cái khăn lụa trắng thắt lỏng, mối bỏ rủ sau lưng. Con ngựa của chàng sắc nâu xẫm, và tuy nhỏ thon, nhưng có dáng mạnh mẽ và khoẻ dai. Trời lạnh buốt căm căm mà mình nó ướt đẫm mồ hôi, xem đó đủ đoán biết chủ nó đi từ xa lại. Thế mà mũi nó hục hặc thở ra hai luồng hơi khói, bốn gió nó cuốc xuống đất như gõ nhịp, để tỏ ý muốn là còn thừa sức chạy một thôi dài nữa. Kỵ sĩ lấy tay vỗ khẽ vào cổ ngựa nói :
– Hãy thong thả, tuấn mã, đi đâu mà vội thế? Thầy trò ta nghỉ chân ăn lót dạ đã.
Chàng vừa toan xuống ngựa, thì mắt chàng ngầu nhiên để tới một cái bảng gỗ vuông quét vôi trắng, trên viết những chữ nôm thật to, to đến nỗi trời đã gần tối hẳn mà chàng còn lỗ mỗ đọc được…
Nhưng giữa lúc đó, sau một tiếng hét của con ngựa thì tiếng ồn ào cười nói trong hàng cơm im bặt. Rồi cánh cửa hé mở, một người thò đầu ra hỏi :
– Ai?
Không trả lời , thanh thiên võ sĩ nhnh nhẹn nhảy ngoắt xuống đất, kéo và vuốt áo cho hết nếp răn vì ngồi trên yên, chàng đã giắt vạt cả vào trong chiếc giây lưng điều. Đoạn, thong thả, dõng dạc, chàng bảo người vừa hỏi :
– Chú còn đợi đến bao giờ mới ra giắt ngựa của ta vào tàu?
Ý chừng cho là lời nói đó hỗn xược, người kia mở mạnh cánh cửa bước ra đường đứng phưỡn ngực chống tay vào sườn, gật gù hỏi lại :
– Anh co biết tôi là ai không mà dám nói xách mé như thế?
Người khách mới đến mỉm nụ cười khinh bỉ thản nhiên đáp :
– À, ra tôi lầm! Ý chững chú không phải là chủ quán hay người nhà hànng cơm.
Rồi, sau khi đã buộc giây cương vào đầu một cái kèo ở mái hiên, chàng đi thẳng vào trong hàng, lớn tiếng gọi :
– Chủ quán!
Xem nội dung sách

Có thể bạn quan tâm

Ngàn Dặm Xa

Ngàn Dặm Xa

Văn Học Việt Nam

Lời Nguyền Hai Trăm Năm

Lời Nguyền Hai Trăm Năm

Văn Học Việt Nam

Chẻ Buồn Thành Gió

Chẻ Buồn Thành Gió

Văn Học Việt Nam

Âm Bản

Âm Bản

Văn Học Việt Nam

Đi Ngang Hà Nội

Đi Ngang Hà Nội

Văn Học Việt Nam

Bóng Của Cây Sồi

Bóng Của Cây Sồi

Văn Học Việt Nam

Đời Viết Văn Của Tôi

Đời Viết Văn Của Tôi

Văn Học Việt Nam